Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2016

Tin tức mạng: Cán Bộ Thuế Bảo Khách Đi Chỗ Khác Ăn Là ‘Thiếu Tế Nhị’

Tin tức mạng: Việc thực thi nhiệm vụ thu nợ thuế của cán bộ thuế chưa thực sự phù hợp với thực tế kinh doanh của người nộp thuế và thiếu tế nhị.
Ngày 29-9, Cục Thuế tỉnh Hà Tĩnh đã có báo cáo nhanh gửi về Tổng cục Thuế về việc Đội thuế phường Bắc Hà (TP Hà Tĩnh) “dàn hàng chặn khách vào quán ăn”.
Theo báo cáo do Phó Cục trưởng Cục Thuế Hà Tĩnh Trương Quang Long kí, qua báo cáo của đoàn chống thất thu và các thông tin liên quan, Tin tức mạng việc đoàn chống thất thu của UBND phường Bắc Hà đến đôn đốc thu thuế với hộ kinh doanh Hồ Quang Trường vào sáng ngày 27-9 là có thật, nhưng không có sự việc “cán bộ thuế dàn hàng ngang đuổi khách” như các báo đã đưa tin.
Sau khi đoàn xuống đôn đốc nộp thuế, Tin tức mạng vào hồi  14h30 ngày 28-9, hộ kinh doanh Hồ Quang Trường đã nộp số thuế nợ là 8.000.000 đồng vào ngân sách và cam kết sẽ nộp thuế tháng 9 theo đúng quy định. Hiện nay hoạt động sản xuất kinh doanh của hộ này đã trở lại bình thường.
Cán bộ thuế đứng trước nhà hàng Trường Tín bảo khách đi nhà hàng khác vì chủ còn nợ tiền thuế
Tuy nhiên, qua sự việc nêu trên, Cục Thuế Hà Tĩnh đã chỉ đạo Chi cục Thuế TP Hà Tĩnh rút kinh nghiệm và nghiêm túc kiểm điểm ông Trần Mạnh Hùng – Đội trưởng Đội thuế phường và các cán bộ thuế liên quan trong công tác thu thuế.
Cục Thuế Hà Tĩnh cho rằng việc thực thi nhiệm vụ thu nợ thuế nêu trên chưa thực sự phù hợp với thực tế kinh doanh của người nộp thuế và thiếu tế nhị (đôn đốc thu thuế vào thời điểm kinh doanh ăn sáng đông người, hộ kinh doanh đang tập trung vào công việc buôn bán), Tin tức mạng đã làm ảnh hưởng hình ảnh cơ quan thuế và cán bộ thuế.
Cục Thuế sẽ tiếp tục chỉ đạo các đơn vị tuyệt đối không được gây khó khăn, cản trở, làm ảnh hưởng đến sản xuất kinh doanh của người nộp thuế, vi phạm quy định, quy trình quản lý thuế và đạo đức cán bộ thuế. Trường hợp cán bộ thuế vi phạm sẽ bị xử lý theo quy định của pháp luật.
Theo : 24h.com.vn

Thứ Ba, 20 tháng 9, 2016

Sơn Tùng MTP Tạo Nên Bản Tha Thu Đình Đám Trên YouTube

Hiện tại, đoạn video “Sơn Tùng vẽ Tattoo” đã nhận được gần 700.000 lượt view trên YouTube. Hàng trăm clip ăn theo cũng cũng như vô số hình chế xuất hiện sau khi đoạn beat Tha Thu của Bùi Hồng Sơn trình làng. 
Trước khi chế Tha Thu, Sonbeat đã khá quen mặt thông qua các video rap hài hước. Chàng trai 18 tuổi quê Vĩnh Phúc đang học đồ họa tại Hà Nội. Đọc báo 24h, Ngoài ra, cậu cũng làm thêm về quay dựng, sản xuất nhạc cho một công ty truyền thông.

“Ban đầu học hơi khó khăn, quá trình mày mò từ cơ bản đến chắc tay, rồi thêm những thứ nâng cao mất thời gian khá dài”, cậu tâm sự.Sơn cho biết ý định làm các sản phẩm âm nhạc từ 2012 bởi thần tượng nghệ sĩ chuyên mix nhạc BeeBB với phong trào Dubstep. Tuy vậy, phải đến 2015, cậu mới bắt đầu có những sản phẩm đầu tiên, hoàn toàn thông qua các kiến thức trên mạng.
Sơn cũng thừa nhận trình độ còn khá kém với những người đi trước, nhưng cậu xem đam mê âm nhạc như sở thích, niềm vui. Hiện Sơn đã “xuất xưởng” được khoảng 20 clip, trong vô số video khác “đăng không thấy hay lại xóa”.
Các sản phẩm của Sơn thường mang tính giải trí, kết hợp giữa âm nhạc với một số loại hình khác. “Một số đã được chia sẻ nhiều, còn lại không mấy thành công”, cậu nói.
Ngẫu hứng là thứ mà Sơn chọn để sáng tạo các video. Với bản Tha Thu, Sơn cho biết chỉ mất một buổi chiều để hoàn thành clip ngắn trên Facebook, còn video YouTube cần đầu tư dài hơn nên mấy ngày sau mới xuất xưởng.
“Đã quen với việc các clip được lan truyền mạnh, nhưng đây là sản phẩm thành công nhất với số lượt like và share khổng lồ”, Sơn cho biết, đọc báo 24h tài khoản cá nhân của anh đã tăng lượng theo dõi từ 30.000 đến 70.000. .
Bài nhạc nhận được nhiều lời khen về âm nhạc nhưng cũng tạo ra tranh cãi liên quan đến ca sĩ này. “Có người nói bị Sky (fan ca sĩ Sơn Tùng) ‘ném gạch’ nhưng chưa có bạn nào inbox hoặc có gì đó ác ý với mình”, Bùi Hồng Sơn nói.Theo chàng trai 18 tuổi, clip trên được làm hoàn toàn cho vui. Khi xem đoạn phỏng vấn Sơn Tùng ở chương trình The Face, anh nhận ra ngay, nó “hợp để làm beat”. Cậu cũng tiết lộ, clip này không phải để chế giễu phát âm của ca sĩ quê Thái Bình: “Tôi không phải fan, cũng không phải anti-fan Sơn Tùng M-TP”.

hiều khó khăn với nghề YouTube Creator tại Việt Nam

YouTube Creator – những người sáng tạo video trên YouTube – không phải là nghề mới tại Việt Nam. Trên thế giới, khá nhiều blogger theo đuổi và thành công. Trong khi đó, ở Việt Nam khá ít người bám trụ, số tiền họ kiếm được từ đây cũng không lớn. Bùi Hồng Sơn là một trong đó.
Cậu cho biết mình có ý định hướng tới chuyên nghiệp thành một YouTube Creator. Thời gian tới, Sơn sẽ làm các video chất lượng, nâng cấp âm thanh cũng như đi học các lớp quay dựng, mix nhạc chuyên nghiệp để cải tiến sản phẩm.
Công việc làm nhạc hiện ngốn của Sơn mất 4-5 tiếng liên tục ngồi máy tính. Cậu cho biết, việc này khá stress, dù vậy, sự ủng hộ của người xem là yếu tố quan trọng giúp thanh niên này cân bằng. Hiện tại, Sơn đã dần có kinh nghiệm để biết mức ủng hộ của khán giả với tác phẩm của mình.
Tuy nhiên, làm video vì đam mê là một chuyện, để sống với nghề lại là chuyện khác. Như nhiều YouTube Creator khác, Sơn cũng khá trăn trở vấn đề nguồn thu trên kênh của mình.
Một trong những khó khăn với các nhà nhà sáng tạo là bản quyền, cách vận hành của YouTube. Sơn từng phải xóa một vài kênh vì các lý do tương tự. Tuần trước, cậu cũng bị báo dính bản quyền video do chính mình làm. May mắn, Sơn đã kháng án thành công.
Theo Sơn, thời gian tới sẽ phát triển theo hướng tiến ra quốc tế để tăng cấp độ cho kênh.
“Những video lượt xem cao dễ được đề xuất với người xem ở mọi nơi trên thế giới. Lượt view ở Mỹ được trả tiền gấp 20 lần Việt Nam. Đó có thể là nguồn thủ để sống, thậm chí giàu có nếu có một lượng fan khủng trên toàn cầu”, cậu chia sẻ.
Dù xác định sản xuất clip nhạc, Sơn không hướng theo con đường DJ hay producer thực thụ, mà tập trung đến yếu tố giải trí trong các clip, tiến ra quốc tế trong tương lai.
Theo : Baomoi.net

Báo Pháp Luật: Đầu Độc Chồng Rồi Chém Chết

Báo Pháp Luật: Mỵ  thấy chồng trúng độc bước đi lảo đảo, thị liền dùng dao chém chồng đến chết. Tại cơ quan công an, ban đầu nghi can còn khai báo không trung thực.


Bà Vương Thị Mỵ (sinh năm 1959, xóm Lũng Đẩy, xã Đa Thông) mâu thuẫn với chồng là ông Hoàng Văn Dinh (SN 1960). Trưa 13/9, Báo Pháp Luật ông Dinh nằm ngủ trên giường, nồi cơm ủ trên bếp. Bà Mỵ đi chợ về đã đổ thuốc diệt chuột vào nồi cơm.

Ông Dinh tỉnh dậy lấy cơm ăn, bị ngấm độc. Thấy chồng lảo đảo bước đi, Mỵ đã dùng dao chém khiến nạn nhân tử vong.

Nhận tin báo về án mạng, Công an huyện Thông Nông phối hợp với Phòng Kỹ thuật hình sự Công an tỉnh Cao Bằng tiến hành khám nghiệm hiện trường, pháp y tử thi, lấy lời khai người thân ông Dinh.

Phát hiện lời khai vợ nạn nhân bất nhất, lực lượng chức năng đã làm rõ hung thủ chính là Vương Thị Mỵ. Mỵ đã khai nhận sát hại chồng như trên.

Theo : Baophapluat.vn

Thứ Bảy, 17 tháng 9, 2016

Món ăn ngon mì Quảng không giống như phở Hà Nội

Món ăn ngon mì Quảng không giống như phở Hà Nội, cũng chẳng giống bún Huế mà có vị đậm đà của nước dùng (nước lèo), mùi tanh của rau diếp cá…

Tất cả đã tạo nên một hương vị khó quên của tô mì Quảng. món ăn ngon Cách chế biến món mì này cũng khá đơn giản, tuy nhiên nó đòi hỏi sự khéo léo và tinh tế ở đôi tay của các bà nội trợ.


Mì Quảng có nhiều loại, nào là mì gà, mì tôm, mì trứng, mì thịt, hay mì cá lóc… Nhưng cho dù là loại gì thì mì Quảng vẫn giữ được hương vị đặc trưng của nó.
Trước tiên chúng ta phải chọn loại gạo thơm, dẻo đem vo sạch rồi ngâm trong nước ấm khoảng 30 phút. Sau đó vớt gạo ra bỏ vào cối đá xay thật mịn rồi tráng thành từng lớp bánh mỏng, mềm mướt, trắng nõn trông thật thích mắt.

Nước dùng được hầm từ xương (hầm khoảng 2 – 3 tiếng cho tới khi xương nhừ là được), đó phải là thứ nước trong nhưng đồng thời phải đảm bảo độ béo và ngọt.

Mì Quảng được ăn kèm cùng các loại rau sống như bắp chuối non, món ăn ngon giá, hành ngò, rau quế. Phía trên tô mì được rắc một nhúm đậu phộng vàng giòn càng làm cho món ăn thêm phần hấp dẫn.

Đặc biệt ăn mì Quảng không thể thiếu bánh tráng (bánh đa) vì nó làm tăng thêm cái ý vị. Bánh tráng có vị giòn và thơm của gạo mang lại cho người thưởng thức cảm giác ngon miệng mà không bị ớn. Và còn một điều lưu ý nữa là không giống như phở hay bún phải chan nhiều nước, mì Quảng chỉ cần chan thiêm thiếp thôi.

Nhìn tô mì bốc khói nghi ngút cùng những chú tôm đỏ mọng, màu tươi mát của các loại rau, món ăn ngon điểm một chút màu vàng của đậu phộng đã đánh thức các giác quan, mang lại cảm giác thèm ăn trong ta. Mì Quảng phải ăn lúc nóng thì mới giữ đúng hương vị của nó.

Dường như mì Quảng luôn có mặt trong bữa ăn của người dân Đà Nẵng như là một thói quen, như một thứ đặc sản dùng để tiếp khách, chiêu đãi bạn bè cũng như trong những dịp cưới xin, ăn hỏi, … Hơn nữa giá cả cũng phải chăng (từ 7 đến 15 nghìn) nên cũng vì thế mà du khách mỗi dịp tới đây đều chọn mì Quảng như là món ăn khoái khẩu, như một nét hấp dẫn riêng níu chân du khách khi tới Đà Nẵng.

Thứ Hai, 12 tháng 9, 2016

Món Ăn Ngon: “chuối ngâm dấm” Quảng Ngãi

Món Ăn Ngon: Chuối ngâm giấm hay ăn kèm thịt heo ba luộc. Tùy thích xé nhỏ thả vào tô nước mắm pha chua ngọt như một loại đồ chua ăn kèm để chấm bánh xèo, các thứ gỏi.
Đây là món đặt sản của người Quảng, người ta thường làm món này để các ông có thứ để nhậu kèm với món thịt xá xíu. Một phần làm cho bữa ăn thêm đỡ ngán vì nhiều thịt mỡ.
Món chuối ngâm giấm là chuối hột còn non, sống, xanh. Món Ăn Ngon Đây là loại chuối có rất nhiều hột, thân ngắn, lớn giống như chuối sứ, khi chín vỏ chuối có màu vàng mịn, nạc chuối ngon ngọt nhưng có rất nhiều hột lớn cứng, đen như hột tiêu. Chuối hột khi còn xanh non chẻ dọc ra sẽ thấy bên trong có rất nhiều hột màu trắng, mềm kết thành từng dề. Hột của trái chuối hột chín được dùng như một vị thuốc chữa vài loại bệnh trong đông y Việt Nam. Nếu không có chuối hột có thể dùng chuối sứ còn sống xanh nhưng thành phẩm sẽ không ngon bằng.
Chuẩn bị thau nước sạch vắt vào ít chanh vừa đủ có vị chua gắt; dao mỏng để cắt chuối, dao bào để gọt vỏ chuối, thớt, một cây đũa nhỏ dài.
Sơ chế chuối: Chuối xanh, sống, để nguyên trái, cắt bỏ hai đầu cuống chuối, dùng dao bào gọt sạch vỏ ngoài, rửa qua cho bớt mủ. Đặt trái chuối lên mặt thớt, để một cây đũa sát vào thân trái chuối tiếp xúc với mặt thớt, một tay giữ cả thân chuối lẫn chiếc đũa chắc vào nhau, Món Ăn Ngon tay kia dùng dao mỏng cắt ngang thân chuối thật đều thành những lát mỏng chừng 2 – 3 ly, lưỡi dao cắt xuống sẽ bị giữ lại bởi cây đũa làm cho nhát cắt không làm đứt lìa thân chuối, sau khi cắt, những lát chuối vẫn còn dính lại với nhau. Làm đến đâu thả ngâm chìm trong thau nước chanh đến đó cho chuối trắng.
Chuẩn bị nồi nước sôi có cho ít muối vừa đủ nhân nhẩn mặn, một thau nước nguội sạch. Để nước sôi lớn, thả từng vài trái chuối vào luộc, nước vẫn phải sôi khi thả chuối vào, đừng thả chuối vào nhiều quá một lúc, nước sẽ hết sôi. Luộc mỗi đợt chuối chỉ trong khoảng hai phút là tối đa, vớt ra thả ngâm liền vào thau nước nguội có bỏ vài cục đá lạnh càng tốt.
Chuẩn bị hũ, lọ sạch có nắp đậy.
Nấu hỗn hợp giấm đường – không thể cho chính xác phân lượng:
– Sử dụng giấm gốc thực vật như gạo, chuối, nho, thơm… sẽ ngon hơn là giấm công nghiệp. Tùy độ chua của giấm bạn đang có, pha loãng từng ít với chút nước lọc hay không cho có độ chua tùy ý rồi mới thêm đường vào từ từ để thêm vị ngọt nhẹ.
– Nếu thích cho vào một hai muỗng súp nước mắm ngon/nửa lít giấm đường để hỗn hợp có thêm mùi nước mắm.
– Sau cùng khi đã pha được chừng hai lít giấm đường vừa miệng hãy cho vào khoảng 1/2 muỗng cà phê muối, hỗn hợp sẽ đậm đà hơn.
– Nấu sôi hỗn hợp giấm đường, để nguội.
– Dùng tỏi ớt tươi băm hoặc cắt thành lát mỏng; tùy ý dùng thêm ít gừng hoặc giềng cắt sợi thật nhỏ, cho từ từ tỏi ớt vào giấm đường ở mức cay có thể chấp nhận được.
Ngâm chuối: Vớt chuối ra để ráo nước bớt nước rồi đặt trái chuối lên mặt thớt kê hơi nghiêng một chút để khỏi đọng nước, dùng một mặt thớt mỏng khác hay cái đĩa sứ dày, đè lên trái chuối ép nhẹ tay cho chuối hơi dẹp ra, chảy hết nước bên trong cho trái chuối ráo hoàn toàn. Sắp chuối cho đều vào trong hũ, châm giấm đường vào, đậy nắp, để qua hai ngày là bắt đầu ăn được.
Chuối giấm hay dùng ăn kèm thịt heo ba chỉ hay thịt mông luộc, rau thơm. Tùy thích xé nhỏ thả vào tô nước mắm pha chua ngọt như một loại đồ chua ăn kèm để chấm bánh xèo, các thứ gỏi.

Thứ Hai, 5 tháng 9, 2016

Góc Tâm Sự: Nắng Vẫn Thắp Ánh Vàng Trong Đáy Mắt

Góc Tâm Sự: Tim chẳng biết được đâu. Tôi đã có một điểm tựa khác, và hình như tôi vừa bước qua những chông chênh trong mùa hơi thở hóa thành sương sớm để tan vào vô định. Tôi vừa Tìm thấy điểm tựa trong một ánh nắng vàng.
1. Những tâm hồn đi lạc.
Tên trên facebook của chị là Tim, nhưng chị tên thật là Vân Anh.
Chị gọi tường facebook là nhà, “nhà của Tim”. Dĩ nhiên cái tên ấy dễ khiến những người nhạy cảm nảy sinh chút băn khoăn dịu dàng về chị. Và họ sẽ tìm được lời đáp khi xem tấm hình đại diện chị đặt, tấm hình vẽ một trái tim trên bãi cát dài và rộng, Góc Tâm Sự bên trong trái tim ấy là tên của chị cùng với tên một người bạn mà sau này tôi được biết, đó là “tri kỉ” của chị. Bên trên tấm ảnh là dòng trạng thái: nơi này chứa đựng rất nhiều yêu thương và bình yên!
Tôi biết về chị, bởi vì cả hai cùng thích viết. Những người có chung sở thích thường sẽ có cái lý để quen nhau trong một vài hứng khởi ban đầu. Nhưng chỉ là “ban đầu thôi”. Mà thực ra, ai gặp nhau lúc đầu cũng nhiều hoan hỉ.
Nhưng Tim của tôi đặc biệt.
Tôi với Tim biết nhau rõ ràng là tình cờ rồi. Nhưng không phải tình cờ nào cũng là cơ duyên! Thế gian này ngày càng ồn ã nhưng vẫn có lắm vu vơ. Cuộc sống gấp gấp dần, người ta ngày càng tất bật hơn nhưng chẳng tất bật nào làm tắt được mong muốn của tâm hồn: mong muốn đi lạc. Đi lạc để thấy nhau.
Và, trong một lần đi lạc, Tim đã nói với tôi:
nang-van-thap-anh-vang-trong-day-mat
– Đó là những chia sẻ thành thật của chị.
Giữa khoảng cách vời vợi, khung tin nhắn facebook vẽ ra cả ánh mắt Tim trong tôi. Ánh mắt khi kể những điều thành thật ấy không có chút nào buồn cả. Góc Tâm Sự Mà nó hiền hiền, nó nhỏ nhẹ. Nhỏ nhẹ một cách đằm thắm, ngay cả khi tôi còn ngợp trong xúc cảm người lạ. Tâm hồn tôi cũng đang đi lạc, Tim có biết?
Tim kể về chính bản thân chị cho tôi nghe. Rằng chị có đôi chân không thể đứng lên được. Nó không thể cử động. Rằng chị không được đến trường cho nên sở thích viết lách này cũng chỉ là cách chị thỏa mãn những xúc cảm chứ không thể “đạt tới trình độ như người ta”.
Khi mới quen nhau, người ta sẽ mở lòng, một chút thôi.
Mở lòng một chút để sống là chính mình chứ không phải ai khác trong con mắt người lạ. Nhưng cái mở lòng như của Tim, ngay giây phút ấy tôi thấy mỏng manh quá. Đó là đêm. Là lúc tôi ngồi dưới đèn vàng, bên bàn phím, vừa viết vừa tán gẫu với bạn bè như một thói quen. Khi viết, tâm hồn tôi dễ đi lạc. Và tôi lạc giữa chút mong manh nào đó, tôi cảm nhận trực tiếp những nhỏ nhẹ của Tim.
Và, một cách tự nhiên, Tim cứ kể.
Tim kể cái buồn của ngày hôm qua:
– Những lúc đau buồn đến cùng cực và tưởng như không có hi vọng, Góc Tâm Sự chị chỉ có những con chữ làm bạn.
Có lẽ Tim cảm nhận được tôi đang nghe, nên chị Bảo:
– Để chị kể nhé.
Tôi không dám chen ngang vào những xúc cảm đó. Vì tôi biết cái bé nhỏ của mình, tôi biết rằng đôi khi người ta kể về cái yếu ớt của mình chỉ để kể thôi, không phải để người khác thương, cũng không chắc người ta đang yếu đuối.
Tôi bảo:
– Em mong là những điều chị nói không khiến chị buồn.
Tôi không muốn nói chuyện đạo đức. Không muốn sến sẩm trước những thứ xa lạ. Nhưng sự thật, trong một lúc, chị chẳng xa lạ với tôi nữa và rõ ràng tôi thấy đôi điều cảm thông nảy nở trong trái tim mình. Thứ cảm thông không thương hại, thứ cảm thông – đồng cảm và vững tin lắm.
Tôi muốn nói một câu, nhưng nghẹn lại: Chị này, dù chân chị không thể đứng lên, thì em thấy cuộc sống đối với chị vẫn rất tươi đẹp, khi mà trong đáy mắt chị, nắng chiều vẫn vàng, chút ồn ã của biển vẫn gọi cái lao xao lẻ loi.
Tôi nghẹn lại. Vì lời nói là nguồn gốc của hoài nghi.
Tôi im lặng để mà nghe tia nắng lao xao trong đáy mắt chị rớt vào trong tim mình để biết rằng chị thật đẹp. Cái đẹp không ở khuôn mặt hay cơ thể. Tôi nghĩ tới chuyện, chị có một tâm hồn biết viết những xúc cảm thành thơ. Nhờ chị mà tôi biết được những câu thơ có ý nghĩa với cuộc sống này nhiều như thế. Những câu thơ tự nhiên như là hơi thở:
“Cô gái à ! Hãy mạnh mẽ lên em.
Người ta có thể, vẽ vào trái tim em,
nhiều vết thương chằng chéo.
Xong rồi bỏ đi, không lần ngoảnh lại.
Chẳng việc gì em phải hành hạ bản thân
Em cứ buồn trong chốc lát rồi quên.
Hãy nắm bàn tay xứng đáng, cần em nắm
Hãy mỉm đôi môi xinh xắn khẽ cười.
Với một người cho em một điểm tựa.
Chuyện ngày xưa em không cần phải hứa….”
– Mạnh mẽ lên em, Tim –
Tôi phải đi lạc, để cảm nhận được Tim. Góc Tâm Sự Những câu thơ ấy chính là những ồn ào dịu dàng của Tim đó. Tim biết can đảm trước nỗi buồn để mở lòng mà cảm nhận tình yêu. Tim biết nhủ lòng “hãy mạnh mẽ”. Tim mang một chút kiêu hãnh dịu dàng.
Có lẽ tôi đi lạc thật. Hoặc có thể những lẻ loi của đêm khiến cho tôi nhạy cảm trước Tim. Tôi chẳng thích kể chuyện tình cảm như là một câu chuyện đạo đức đại loại như: người ta phải thương nhau hay gì gì đó. Thương nhau là phải thương từ trong hơi thở, trong những thành thật chứ đâu phải trong ý chí. Mà đặc biệt lại là thứ ý chí của thoáng vội. Tôi biết, những lời Tim nói là hơi thở. Tôi hiểu, những cảm nhận của mình cũng là tiếng con tim khẽ lay mình. Cả hai chúng tôi cảm nhận được.
Tôi chỉ biết, trong một lúc Tim bỗng thật gần.
Và đêm đó, tôi chẳng ngủ được. Tôi nghĩ về Tim, tôi thương Tim. Bởi vì tâm hồn tôi đi lạc…..
Thế gian có cần không những tâm hồn đi lạc?
2. Định vị niềm thương.
Tôi gọi nó là Cơn gió lạ. Những cảm xúc của tôi đó. Lạ vì tôi chẳng giải thích được, chẳng định vị được. Những cảm xúc đối với Tim.
– Nhóc của chị đáng yêu như quả đất!
Nếu câu nói đó là từ người khác, chắc gì tôi đã có cảm xúc gì, nhưng đó là Tim. Nó ngọt ngào. Chẳng có gì công phá tâm hồn ghê gớm bằng một lời ngọt ngào rơi đúng vào khoảnh khắc tâm hồn lạc lõng.
Tim còn cho tôi cái hạnh phúc khi cảm nhận được chút ấm áp nơi mình. Tim đan xen những nhỏ nhẹ của đôi mắt, cái ôn tồn của con tim vào khoảnh khắc tôi đang chấp chới ở tuổi đôi mươi, cố chạm vào cái lý tưởng của mình. Là vài câu dịu dàng:
– Nhóc của chị bao giờ cũng ấm áp như thế.
– Chị luôn ở đây này.
Cơn gió lạ. Ấy là khi muôn vàn ồn ào ập vào tim ta những xúc cảm chẳng thể định vị. Tọa độ nào cho tôi và Tim. Có tọa độ không, khi tâm hồn đi lạc, khi chúng tôi không biết nhiều về nhau – hoặc chỉ biết qua những lời kể. Tôi lao xao tự hỏi:
– Chúng ta có biết gì về nhau không?
Rồi tôi tự trả lời bằng cách đặt thêm một câu hỏi nữa: những người suốt ngày chạm mặt, có biết về nhau không…
Trước một làn gió Tim mang đến, nơi chốn sâu kín nhất trong tâm hồn tôi lại rộn ràng lên muôn vàn nghịch lý của tình cảm: những người gặp nhau hằng ngày đôi khi chẳng hiểu gì về nhau đâu. Những tâm hồn đi lạc để chạm nhau đôi khi lại biết nhau rõ lắm. Đời là như thế đấy! Và như thế, không biết là nên vui hay nên buồn.
Con người ai cũng nghĩ mình tỉnh lắm trong khi đời thực chất chỉ là một cơn say dài. Người ta cứ đi thiết lập thêm những mối quan hệ, để rồi chán ngán khi vừa chạm ngõ hồn nhau, để rồi lại nhẫn nhịn nhau mà sống, câu nói “yêu nhau lắm, cắn nhau đau” chẳng phải mắc cười lắm sao. Và, sau mỗi cái cười luôn luôn là một niềm chua xót… Tại sao tôi không gặp Tim sớm hơn, để nhận ra việc đi lạc thực chất là cách tốt nhất để tìm đường. Để tôi bâng quơ sớm hơn với câu hỏi: tại sao mà tôi cứ phải buồn nhiều, tại sao nỗi buồn đẹp thế. À, trái tim cần những niềm thương, để mà rung cảm, để mà thổn thức. Và nỗi buồn đẹp. Và gặp nhau là thấy nhau trong những sâu kín của lòng mình kìa. Tôi không định vị được Tim, nhưng tôi có thể đoán được tọa độ của chị, ngay khoảng thời gian này: chị ở đâu đó rất gần vị trí chính giữa nơi trái tim tôi, mà không phải là yêu. Tôi với Tim là thương. Cơn gió Tim gửi thổi vào tôi những ồn ào của niềm thương vô hạn chẳng thể xuất hiện nơi những người con gái bình thường khác.
Không biết từ bao giờ, tôi thương Tim nhiều thế.
Tôi sợ nhất là những lúc Tim buồn. Lòng tôi nghẹn lại với nỗi nghẹn ngào của Tim, khi tôi thấy trên dòng thời gian của Tim xuất hiện một trạng thái:
“Này trái tim, đừng buồn vì một người dưng, khi họ nói một lời dưng với mình. Đó là điều đương nhiên thôi mà, hà cớ gì thấy chênh vênh hụt hẫng.”
Và lúc này, cái lạ lẫm trong làn gió của hai chị em tôi bỗng trở lên hiền hậu biết bao. Tôi không biết nơi Tim là những cảm xúc gì, chỉ biết trong những cảm xúc ấy có thể sẽ chứa cả nỗi buồn. Và tôi lo nỗi buồn của Tim, dù có thể điều ấy là không cần đôi với Tim.
Đọc dòng trạng thái ấy, tôi không có cớ gì mà gọi điện cho Tim. Vì việc gọi điện, hỏi han là buồn cười quá. Người ta có thể sống với nhau bằng tình cảm vô hạn nhưng chớ thể hiện vô hạn, vì điều ấy đôi khi vô vị và nhạt nhẽo lắm.
Và tôi ôm trong lòng. Bởi vì tôi cũng nhạy cảm như Tim.
Này, Tim. Liệu lúc nói điều ấy, Tim có nhìn xuống đôi chân? Tim ơi, khi Tim nhủ lòng đừng chênh vênh hụt hẫng, có phải chính là lúc lòng Tim chênh vênh hụt hẫng? Mà tôi không muốn nói với Tim về những nỗi buồn. Tôi tin Tim có niềm kiêu hãnh.
Là hoa thì phải có niềm kiêu hãnh, Tim à. Chưa bao giờ tôi thấy lòng kiêu hãnh lại mỏng manh như thế. Tôi muốn đan ngón tay vào những ngón tay của Tim, để nâng niu nó, phải hết sức nhẹ nhàng…
3. Điểm tựa…
Và tôi cứ thương Tim mãi.
Hai mốt tuổi, chân tôi đi qua một vài nỗi đau, đôi mắt tôi thấy một vài điều chấp chới. Trong hơi thở cuộn thành sương sớm, tôi thấy được những vô định đang tan vào không gian – nhưng chân thực của tôi. Ừ, con trai tuổi hai mốt thì hướng đời chấp chới. Mà tôi lại còn thích đơn lẻ, thành ra tôi cứ cô đơn mãi. Có một vài người đến, những cũng chỉ để biến thành nỗi đau trong tôi. Thanh, cô ấy là nỗi đau sâu sắc nhất mà tôi từng có được. Thật buồn là cho tới bây giờ, những miên man thi thoảng vẫn dắt díu hình bóng Thanh về để làm hoài niệm. Cái thứ hoài niệm ma mị, đắm đuối.
Những xúc cảm về Tim thật buồn cười là lại biết lôi kéo hình bóng Thanh về. Để tôi xòe bàn tay đang nắm lấy một thứ ấm áp nhỏ bé đang hòa vào những mênh mang tim mình đem soi vào không gian cuối đông lạnh lẽo vời cái cũ kĩ như cách xa cả thế kỉ.
Những ngày cô đơn đã qua, tôi cứ lấy bóng dáng Thanh làm nơi trở về của nỗi nhớ. Tôi không muốn hẹn hò với cô đơn. Tôi sợ cái cảm giác đó và sợ luôn cả việc yêu một người. Tôi từng ấp ôm nỗi nhớ về Thanh mãi, nỗi nhớ trên con đường thênh thênh tôi đến giảng đường, nỗi nhớ trong nhập nhoạng vàng – trắng khi chiều đổ bóng. Và những đêm tôi thức. Tôi cứ giữ lấy Thanh làm điểm tựa cho mình. Hình như, khi niềm tin thi nhau đi lạc, người ta sẽ vời một điều sâu đậm nhất đã từng diễn ra trong quá khứ để mà bấu víu. Để mà nhủ lòng:
– Thực ra mình cũng đã trải qua những tháng ngày thật vui đấy thôi. Khi chuyện vui thành kỉ niệm, nó sẽ là nơi đọng lại của những hạnh phúc.
Hạnh phúc về Thanh, từ ngày cô ấy tặng tôi một lạnh lùng vô nghĩa, nó đã đổi sang màu xám ngắt của niềm buồn rồi còn đâu. Thế mà tôi vẫn giữ. Tuổi hai mốt, những chấp chới và cô đơn cứ hay làm người ta trở lên ngốc nghếch như thế đấy.
Thanh của ngày xa cách là nỗi buồn. Chẳng có tình yêu nào vĩnh cửu, chỉ có khoảnh khắc vĩnh cửu của tình yêu. Vậy mà tôi lại cứ lấy những khoảnh khắc ra để bấu víu như cách người ta bấu víu một tình cảm.
– Sẽ mãi là như thế!
Tim nói như vậy, khi tôi bảo với Tim rằng, cứ mỗi ngày niềm thương của tôi dành cho Tim lại nhiều thêm.
Thật sự thì câu nói đó khiến tôi ấm áp. Tôi ấm áp ngay từ trong một nỗi sợ: tôi sợ Tim buồn. Tôi ấm áp từ những động viên nhỏ nhẹ của Tim. Cái cảm giác khi mình lang thang để cố tìm ra nơi trốn sâu thẳm trong mắt nhau và rồi nhận lại bằng một sự đồng điệu mới vui sướng biết dường nào. Và trở lại trong tôi là thứ nắng dịu dàng từ khoảng không Tim nhìn. Tôi kể cho Tim những mơ ước nơi mình, tôi thấy Tim cười:
– Chúng ta có những ước mơ giống nhau.
Tim chỉ nói một câu như thế, tôi biết là chị nghẹn ngào. Một vài lần chị bảo với tôi: chị chỉ tiếc một điều là mình không được đi học. Và Tim đang nghẹn ngào, tôi biết.
Nhưng chị vui với những ước mơ của tôi. Cái đó tôi cảm nhận được. Khi người ta nối nhau lại trong những nhịp dịu dàng của lòng cảm thông, người ta sẽ biết nghe nhịp tim nhau. Cũng đôi khi trong những cố gắng lắng nghe, ta thấy một thắc mắc lớn gợn lên…
Gần Tim, tôi càng thấy môi Tim hồng, tóc Tim dài và tâm hồn Tim không vết xước. Nhưng vẻ đẹp đó sao mà mong manh quá! Nhất là khi Tim bảo tôi:
– Chị sẽ độc thân, nhưng không cô đơn đâu nhóc à…
Có nhiều thứ tôi chẳng bao giờ muốn nói với Tim, chẳng muốn hỏi Tim nhiều. Thiệt thòi có thể khỏa lấp bằng niềm cảm thông trong đáy mắt nhưng còn những giới hạn, ta biết lấy gì để khỏa lấp?
Điều ấy làm tôi không vui, thậm chí là buồn. Nỗi buồn không ngốc nghếch của những ngày nắng ấm thắp giữa ánh nhìn.
Thế mà Tim lại có cách để cho tôi hết buồn.
Tim nói:
– Nhóc à, em ấm lắm!
Đó là lời nói qua tin nhắn, giữa vời vợi cách xa.
Tôi trả lời:
– Có những khi, ấm áp chẳng đủ được, Tim ạ.
– Không phải đâu.
Tim phủ nhận. Rồi Tim bảo tôi xòe bàn tay ra. Xòe tay để Tim đặt những ước mơ viết dở của mình vào trong đó. Trong một phút, tôi thấy lòng bàn tay mình ấm lên chút ấm áp nhỏ nhoi lạ kì, tôi đâu có nghĩ mọi thứ lại đơn giản thế…
Tim này, em sẽ giữ những ước mơ ấy. Từ này trong mỗi bước chân em đi trên con đường cả hai chị em cùng mơ ước này, trái tim em sẽ đập một nhịp chung. Nhịp chung đó là sự quyện hòa của chính trái tim em cùng với vật nhỏ chị đặt vào tay em mà em đã cất giấu.
Hóa ra hạnh phúc đơn giản như thế. Đâu đó trong tôi nhen lên những yên bình kì lạ.
Tự dưng, tôi muốn kể cho Tim về Thanh. Tôi kể, và Tim cười:
– Bảo à, có khi điểm tựa cũng là thứ cần lãng quên…
Tôi mỉm cười.
Tim chẳng biết được đâu. Tôi đã có một điểm tựa khác, và hình như tôi vừa bước qua những chông chênh trong mùa hơi thở hóa thành sương sớm để tan vào vô định. Tôi vừa Tìm thấy điểm tựa trong một ánh nắng vàng.
Ánh nắng vàng tôi nhìn thấy, nó vừa thắp trong đôi mắt Tim…
Theo : Truyenngan.com.vn